Home » Tâm sự
Em gái quỳ xuống xin tôi nhường chồng
Mẹ khóc cạn nước mắt phải vào viện hai lần mà em gái tôi cũng không quan tâm. Ba tôi sau mấy tuần mà tóc bạc trắng.
ảnh minh họa
Gia đình tôi có ba anh em, ba mẹ tôi là viên chức về hưu, anh trai lớn đã lấy vợ và theo gia đình định cư bên Mỹ. Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm và có con trai 3 tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi học năm nhất đại học. Sau khi ra trường hai đứa kiếm được việc làm ổn định rồi mới cưới. Tôi có cảm giác tình yêu này không mãnh liệt nhưng có gì đó ổn định vì anh là người khá bình dị, khô khan. Suốt mấy năm yêu nhau, anh không lãng mạn nhưng luôn chung thủy. Lấy vợ có con rồi anh vẫn vậy, ngày ngày đi làm xong về nhà nằm coi báo, chơi với con hay chơi mấy game trên điện thoại. Tuy anh không quá chiều chuộng vợ nhưng tôi thực sự không có gì phàn nàn vì lương bổng anh đưa tôi, không nhậu nhẹt, lăng nhăng. Chúng tôi ở với ba mẹ chồng cũng rất thoải mái vì mẹ chồng thương cháu. Hàng ngày bà nấu ăn, dọn dẹp nên tôi chỉ mỗi chiều đi làm đón con về nhà ăn cơm rồi rửa chén.
Chồng tôi năm rồi vừa được thăng chức, còn tôi được tăng lương nên cuộc sống khá thoải mái. Những tưởng mọi thứ sẽ êm đẹp với mình mãi như vậy cho đến một ngày sóng gió đổ ập vào gia đình và cướp đi mọi thứ của tôi. Tôi có một đứa em gái út năm nay 24 tuổi, tốt nghiệp đi làm được 2 năm. Nó trẻ trung xinh đẹp nên cũng nhiều người theo đuổi và cũng có người yêu mấy năm nay. Em gái hay qua nhà tôi chơi với cháu hoặc đón con hộ mỗi khi tôi bận. Cũng có những lúc nó cùng chồng tôi dẫn cháu đi công viên chơi buổi chiều.
Một hôm nó về nhà tuyên bố bỏ người yêu trong sự ngỡ ngàng của cả nhà vì cậu người yêu rất tốt, cũng tới nhà chơi nhiều lần. Bố mẹ tôi rất tiếc nhưng cũng không la mắng vì nghĩ nó còn trẻ, tương lai còn dài. Hai tháng sau tôi phát hiện trong máy di động chồng tin nhắn của nó đòi anh phải mau ly dị để cưới nó. Tôi thật sự đầu óc quay cuồng, không tin đây là sự thực. Gặng hỏi chồng thì anh thú nhận đã yêu em gái tôi và mong tôi tha thứ để hai người được đến với nhau. Anh nói mọi tội lỗi xin gánh chịu nhưng đây mới là tình yêu đích thực đời mình.
Khi gia đình hai bên biết chuyện, em gái tôi không kiêng dè gì mà công khai mọi thứ, cầu xin cha mẹ được lấy anh rể. Nó hành động như trong phim, quỳ xuống xin tôi tha thứ, kiếp sau sẽ bù đắp, chỉ mong tôi hãy buông tha anh vì anh đã không còn tình cảm gì, đừng ép anh sống trong đau khổ, muốn hận muốn giết thì nó xin chịu, miễn tôi chia tay. Ba mẹ tôi nghe chuyện khóc lóc rất nhiều, đánh nó, còn mẹ tôi dọa chết nhưng nó vẫn không thay đổi. Mẹ khóc cạn nước mắt phải vào viện hai lần nó cũng không quan tâm. Ba tôi sau mấy tuần mà tóc bạc trắng. Anh tôi nghe tin từ Mỹ bay về đánh nó, nói nó phải bỏ anh rể nhưng cũng không ăn thua. Ba mẹ chồng tôi nghe tin đòi từ anh, đuổi ra khỏi nhà. Anh chỉ chờ có thế là xách đồ đi theo nhân tình, không thèm nhìn mặt con trai mình.
Lúc thông gia hai bên gặp nhau chỉ có khóc vì tại sao lại có chuyện oan nghiệt như thế này. Em gái nhắn tin, gọi điện cầu xin tôi ly hôn. Chồng tôi từ một con người khô khan cũng thay đổi, cách ngày lại gọi điện nói tôi ký đơn. Tôi thật sự rất suy sụp, nhưng nhìn cha mẹ hai bên đau khổ mà tôi ngã quỵ thì ai lo cho con. Tôi như không còn chỗ nào dựa vào. Tôi giờ như người mất hồn, sụt mất gần 10 ký. Tuần trước đi làm về thấy em gái quỳ ở phòng khách xin ba mẹ chồng tôi cho được lấy anh. Mẹ tôi đuổi đi mà nó cứ níu kéo, tôi uất quá tát nó một cái thì nó khóc lóc chạy đi.
Hôm đó ba mẹ chồng qua nhà ba mẹ ruột tôi nói chỉ chấp nhận mình tôi là con dâu. Cho dù ly dị thì vẫn mong tôi sống chung, ông bà sẽ chăm cháu, đưa rước đi học, mong tôi đừng bỏ đi. Ông bà chỉ có một cháu nội (chồng tôi là con một) đừng mang nó khỏi ông bà. Ông bà vẫn mong một ngày chồng tôi quay về. Ba mẹ tôi khóc ròng mà không biết phải nói sao. Cách đây mấy ngày em gái tôi bệnh sốt phải nằm liệt thì chồng đến quỳ trước cửa mong vào thăm. Mẹ tôi đuổi không được uất quá gọi cho anh hai. Anh tôi vừa bay về Mỹ mấy tuần lại bỏ hết công việc bay 18 tiếng về thì chồng tôi mới sợ không dám đến nhà nữa.
Tối qua chị dâu tôi bên Mỹ có gọi về bảo tôi ly hôn đi, chị sẽ giới thiệu một người bạn để tôi kết hôn và bảo lãnh hai mẹ con sang Mỹ luôn. Chị bảo tôi qua ở với anh chị và quên đi con người khốn nạn đó. Tôi thực sự rất hận chồng và muốn ra đi mãi mãi để anh không còn gặp con được nữa. Nhưng điều tôi hận nhất là mối tình hơn 10 năm, mái ấm gia đình 5 năm, nhà cửa, sự nghiệp, cha mẹ phút chốc tan tành. Tôi như người mất hết không còn gì, kiểu bị cướp mất 10 năm cuộc đời, giờ đây trắng tay. Nếu tôi ra đi thì sẽ không còn được phụng dưỡng cha mẹ, điều mà tôi biết chắc em gái không làm, ông bà nội cũng sẽ không còn thấy cháu trong khi ông bà không làm gì có lỗi. Tôi sống 5 năm ở nhà chồng, mẹ chồng rất thương tôi. Tôi giờ quá đau khổ và không biết phải làm sao, chồng thì từ ngày dọn đi chỉ nhắn tin giục ly hôn. Tại sao, tôi đã làm gì sai mà lại đau khổ như vậy? Tại sao là em gái tôi, người mà tôi từng rất yêu quý? Tôi rất suy sụp và không biết nên làm gì nữa. Các bạn ơi, xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Hồng
Chồng dẫn tình cũ về nhà ân ái khi tôi đi vắng
Trước cửa phòng khép chặt tôi như chết lặng nghe những tiếng động của anh và một người đàn bà nào đó phát ra.
Tôi và chồng quen biết nhau từ những năm trung học phổ thông, mối quan hệ bạn bè ban đầu dần trở thành tình yêu lúc nào không hay. Cái thủa ngây ngô chưa biết yêu là gì, chúng tôi để lạc mất nhau. Anh có bạn gái, họ yêu nhau 3 năm trời, vào lúc đó tôi cũng loay hoay ở cổng trường đại học và những dự định cho tương lai. Sau khi ra trường, gặp lại anh, tình cảm lúc xưa trở lại, chúng tôi đến với nhau và tổ chức một đám cưới đầy viên mãn. Đó là quãng thời gian tôi đắm chìm trong hạnh phúc nhất cuộc đời mình.
ảnh minh họa
Hai năm sau khi cưới, tôi mang thai đứa con đầu lòng, anh vui lắm, chiều chuộng và bảo vệ hai mẹ con hết mức, tôi cứ nghĩ rằng cuộc đời mình có thể gặp được người đàn ông như vậy là điều may mắn không gì sánh được. Đâu ngờ rằng chỉ sau một đêm anh đưa tôi từ thiên đường hạnh phúc rơi thẳng xuống vực sâu thăm thẳm. Vào một ngày như thường lệ tôi trở về nhà mẹ đẻ hai ngày để bà tiện chăm sóc cho đứa con gái duy nhất này. Đêm đó, không biết có phải vì có linh tính hay không, tôi cứ trằn trọc không ngủ được, nhớ anh da diết nên tôi liền gói gém sơ sài trở về tổ ấm của mình ngay trong đêm mà không cho anh biết để tạo bất ngờ.
Khi đứng trước cửa nhà, tôi chỉ muốn lao ngay vào lòng anh nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng mở cửa rón rén đi vào phòng. Trước cửa phòng khép chặt tôi như chết lặng nghe những tiếng động của anh và một người đàn bà nào đó phát ra, nó như những mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim tôi. Lúc đó, tôi đã có thể giả vờ như mình không biết gì mà bỏ đi để cho đứa con sắp chào đời có thể có một gia đình nguyên vẹn, để khi con chào đời sẽ có một người cha nhưng không làm được. Lúc này tôi biết mối quan hệ của vợ chồng tôi đã không còn cách nào tiếp tục được nữa.
Hai con người đó nhìn tôi với ánh mắt bàng hoàng, tôi chẳng nhớ nổi mình đã dùng tâm trạng gì, biểu cảm gì để đối mặt với họ. Người phụ nữ đó tôi không lạ, là người cũ của anh, người đã bao lần anh thề thốt không còn yêu nữa. Khi tôi đi ra khỏi ngôi nhà đó, bọn họ vẫn đang cuống cuồng mặc quần áo để che đậy tội lỗi xấu xa.
Chuyện này đã trôi qua được một tháng (khi phát hiện chồng ngoại tình tôi đang mang bầu tháng thứ 7), mọi người trong gia đình đều lên tiếng chỉ trích anh và người đàn bà đó nhưng vẫn khuyên tôi rằng đàn ông "mèo mả gà đồng" là chuyện thường tình, tôi nên tha thứ để con còn có một người cha. Anh cũng đến quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ và quay về vì con, tôi cũng không muốn gia đình này tan vỡ. Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt anh tôi lại nhớ về hình ảnh mình đã thấy đêm hôm đó, nghĩ rằng đây liệu có phải lần đầu hay đã có nhiều lần như vậy, một cảm giác ghê sợ lại trào lên.
Rốt cuộc bây giờ tôi nên làm gì mới tốt? Chấp nhận chịu đựng quay về hay gửi cho anh một tờ đơn ly hôn để chấm dứt những tháng ngày dằn vặt này? Mong được các bạn chia sẻ.
Thùy
Nhật ký cay đắng 2 tuần lên thăm cháu nội của mẹ chồng quê
Bước ra khỏi cổng nhà, bà như chực rơi nước mắt vì tủi hờn và buồn bã. Hai tuần lên thăm cháu nội quả là một ký ức buồn không thể nào quên trong quên trong cuộc đời bà.
Ngày con trai dẫn con dâu tương lai về quê ra mắt, bà Vy thích lắm. Bà không ngờ đứa con trai nhút nhát của mình lại có thể yêu được một con bé xinh xắn, lễ phép lại có công ăn việc làm ổn định. Biết hai đứa yêu nhau cũng đã lâu nên bà tính cho tụi nó làm đám cưới luôn trong tháng luôn. Sau khi kết hôn, vì công việc nên cả hai đều lên làm lại trên thành phố rồi thỉnh thoảng mới về thăm bà.
Trong suy nghĩ của bà Vy thì Mai là người tốt, hiền lành và biết nghe lời. Chưa bao giờ bà nghĩ xấu về con dâu dù chưa một ngày được sống chung, được con dâu chăm sóc kể từ ngày lên chức mẹ chồng. Bà Vy cũng hiểu và thông cảm cho tính chất công việc bận rộn của bọn trẻ nên chẳng muốn đòi hỏi gì hơn. Bà chỉ mong cho hai đứa nó được sống hạnh phúc và sớm sinh cháu nội cho bà bế.
Khi có cháu trai bà sắp xếp công việc để lên lên trông cháu theo lời nhờ vả của các con. Cũng từ chuyến đi này, bà Vy nhận ra cô con dâu mà mình từng yêu thương, ngỡ là hiền lành và hiếu thảo lại trở nên đanh đá và lên mặt hách dịch mẹ chồng. Hai tuần lên thành phố thăm cháu nội, quả là một kỷ niệm buồn mà bà mẹ chồng quê này sẽ không bao giờ quên.
Ảnh minh họa
Sáng hôm đó, vừa được tin con trai báo về bà Vy đã tất tả sang nhờ hàng xóm cùng gia đình bác cả chăm nom giúp vườn tược để kịp lên thành phố. Tuy nhiên, công việc ở quê đang vào thời vụ gieo trồng bận rộn nên mãi chiều hôm sau, bà mới sắp xếp xong mọi chuyện.
Vì là lần đầu lên thành phố lại đúng dịp con dâu sinh con nên bà cũng muốn chuẩn bị ít đồ mang lên cho con dâu tẩm bổ. Sẵn trong vườn có nuôi gà nên bà đã chọn ra được bốn con gà mái cùng hơn hai chục trứng gà, gạo nếp thơm và mấy loại cây thuốc mà phụ nữ hay dùng sau khi sinh lên con con dâu.
Phải mất gần năm tiếng đồng hồ thì chiếc xe mới đến được chỗ vợ chồng con trai ở. Vừa bước tới cổng nhà, bà Vy vội vàng bỏ hết đồ đạc xuống nhà, toan chạy vào bế thăng cháu nội thì đã có tiếng nói vọng ra trong buồng của con dâu. Mai đánh đá nói lớn: “Bà lên rồi đó, bà rửa chân tay sạch sẽ rồi hẵng vào bế cháu nhé!”. Nhắc nhở của con dâu khiến cho bước chân hồ hởi của bà Vy bỗng chùn lại. Bà bảo anh con trai dẫn mình ra nhà vệ sinh, rửa nước sạch sẽ sau đó mới dám vào bế cháu.
Tuy nhiên đến lúc đưa tay bế cháu nội, bà Vy cũng không được thoải mái vì Mai cứ đòi hỏi bắt bà bế theo cách này kiểu khác. Bà Vy buông tiếng thở dài không ngờ là nàng dâu lại nghi ngờ khả năng bồng bế con nhỏ của bà. Dù sao bà cũng đã trải qua ba lần sinh nở thì chẳng lẽ không biết cách bế cháu sao cho đúng. Vậy mà con dâu bà cũng thật quá đáng khi buông lời trách móc: “Ối giời, mẹ bồng cháu thế này thì chết con à! Bữa nay người ta không bế con kiểu này đâu”.
Đã thế, thấy mẹ chồng vất vả từ dưới quê lên thăm cháu mà Mai cũng không hỏi han lấy một câu. Cô chỉ chăm nhìn vào bốn con gà mái đang vỗ cánh ngoài hè rồi nói với giọng mỉa mai: “Trên thành phố thiếu gì mà mẹ mang lên cho nặng nề. Gà ở quê cứ quen thả vườn lại không được tiêm phòng dịch, không khéo lại mang đầy vi khuẩn lên đây truyền sang cháu mất thôi”.
Bà Vy chưa kịp giải thích cho Mai hiểu thì đã nghe cô nói lớn với chồng: “Anh mang mấy con gà đem chỗ khác giết thịt hay cho ai thì cho chứ em không dám ăn đâu đấy. Để ở đây lại cứ kêu quang quác thế ai mà ngủ được”. Đến lúc này thì bà Vy thực sự thất vọng về nàng dâu ngỡ tưởng ngoan hiền của mình lại đanh đá khinh thường quà nhà quê đến thế.
Mấy ngày tiếp theo sau đó cũng là những ngày chăm cháu mệt mỏi đối với bà Vy. Mai luôn tỏ ra khó chịu và nhăn nhó thấy mẹ chồng không làm đúng điều mình muốn. Đứa cháu nội lại hay khóc dạ đề nên thường ban đêm, bà phải luôn bế cháu trên tay đi khắp phòng để cho con dâu được ngủ ngon. Thỉnh thoảng Mai lại mở mắt ra ú ớ hỏi bà Vy con mình đã ngủ chưa rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Đã hơn một tuần trôi qua, trong bà Vy cứ gầy sọp cả đi vì thức ngủ rồi sáng ra lại dậy sớm để nấu nướng tẩm bổ cho con dâu. Nhưng bà cũng không được yên khi mỗi lần nấu món gì cho con dâu thì Mai luôn khó chịu bắt bà chạy lui chạy tới thêm chút muối, bỏ tí đường cho vừa miệng.
Có hôm, mấy chị em trong công ty của Mai đến chơi. Vì nghe thấy nói chuyện ồn ào nên thằng bé tỉnh giấc và khóc thét lên. Ngồi ngoài phòng khách nghe tiếng con khóc mà Mai cũng không vào cho con bú lại nói vọng vào buồng hờn trách mẹ chồng: “Có dỗ cho cháu nội nín một lúc cũng không xong”. Vì lúc đó có nhiều người, mặc dù rất ấm ức nhưng bà Vy cũng cố nhịn cho qua chuyện.
Đã thế, khi bà Vy loay hoay hơ lá trầu áp bụng và mắt cho thằng bé để sau này phòng chống bệnh tật thì Mai lại vội vàng gạt đi không cho bà làm. Cô bảo người nhà quê cứ sinh sự làm đủ chuyện vô lý chứ người thành phố họ không bao giờ làm chuyện ngớ ngẩn đó.
Biết con dâu không hiểu ra vấn đề nên bà cố gắng giải thích cho cô hiểu nhưng Mai nhất quyết không cho lọt một chữ vào tai. Cô nói với giọng nặng nề: “Mẹ lên đây chăm cháu thì làm ơn đừng làm mấy chuyện tào lao này được không? Con nhức đầu không chịu nổi đâu”.
Giờ thì bà Vy hoàn toàn ngã mũ chào thua về độ đanh đá và hách dịch của con dâu. Không ngờ những việc bà làm giúp cho con cháu lại bị con dâu lên án và khinh thường như thế. Hai tuần ở trên thành phố chăm cháu mà bà ngỡ như hàng chục thế kỷ nặng nề và mệt mỏi vô cùng. Bà không muốn ở lại đây thêm một chút nào nữa khi đã chịu quá nhiều ấm ức như thế. Ngày hôm sau, bà Vy lấy cớ việc ở nhà không ai quán xuyến nên về quê. Thương cháu nhưng khi con dâu có thái độ như vậy thì hãy tự xoay xỏa vậy.
Con trai bà dường như cũng vô tư không để ý, bà sẽ không phàn nàn để tránh cho vợ chồng khỏi mâu thuẫn, nhưng như thế là đủ rồi. Có chút giọt nước mắt lén rơi khi bà bước lên xe...
"Mẹ à, đây là con dâu mới của mẹ, xin mẹ hãy đối xử tốt với vợ con mẹ nhé!"
Ngày đưa dâu, anh cầm tay tôi đến trước mặt mẹ anh và nói: “Mẹ à! Con xin giới thiệu với mẹ, đây là con dâu mới của mẹ cũng là vợ của con..."
Ngày đưa dâu về nhà chồng, không phải cái nắm tay và những giọt nước mắt của mẹ hay bài phát biểu chân chất của bố tôi trước hai họ, mà chính là câu nói của chồng đã khiến tôi bật khóc nức nở vì hạnh phúc.
Sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, tôi bị ám ảnh. Bố mẹ tôi không ly hôn nhưng sống cảnh một nhà hai giường đã lâu. Năm tôi lên lớp 10, bố mẹ tôi tuyên bố với các con là bố mẹ chung sống vì con chứ không vì nhau, và mong chúng tôi đừng buồn hay thất vọng nếu chứng kiến bố mẹ không hoà thuận.
Có lẽ vì hận bố tôi mà mẹ tôi luôn hằn học với đàn ông. Mẹ không cho tôi yêu, mặc dù lúc đó tôi đã vào đại học. Bà bảo hãy nhìn tấm gương trước mắt là bà. Bà dạy tôi nếu muốn hạnh phúc, hãy phấn đấu để độc lập về tài chính. Còn muốn sống đời đau khổ, cứ yêu vàkết hôn. Năm 20 tuổi, khi tôi nói tôi có người yêu, mẹ giận tôi cả mấy tháng sau đó.
Tôi chỉ là một người bình thường, tôi muốn được yêu, muốn có một người đàn ông cho đời mình. Đường đời dài như thế, sẽ có lúc mệt mỏi nếu cứ bước đi một mình. Tôi sợ đi theo vết xe đổ của bố mẹ mình nên mỗi đêm tôi đều cầu nguyện để có được một cuộc đời đơn giản, một tình yêu đơn giản nhưng lâu bền.
"Mẹ à! Con xin giới thiệu với mẹ, đây là con dâu mới của mẹ cũng là vợ của con." (Ảnh minh họa)
Mẹ tôi không thích chồng tôi. Không phải vì anh không tốt mà vì bà không muốn tôi kết hôn, hơn nữa, lại đi làm dâu nơi đất khách quê người.
Anh là bạn cùng đại học, nhưng quê nhà anh ở rất xa. Muốn về nhà anh, chỉ có thể đi tàu hoặc xe, rồi từ trung tâm thành phố phải bắt thêm một chuyến xe khác. Khoảng cách đủ xa để tôi bị bơ vơ không nơi nương tựa như lời mẹ tôi nói.
Hai năm yêu nhau, ngoài tình yêu và niềm tin, tôi không có gì khác để đặt cược vào canh bạc hôn nhân này. Nhưng thiết nghĩ, hôn nhân còn cần gì hơn thế?
Mẹ hỏi tôi dựa vào điều gì mà sẵn sàng bỏ cả công việc ở một thành phố lớn, bỏ gia đình gắn bó gần 30 năm, bỏ tất cả họ hàng và bạn bè để đến ở một ngôi nhà hoàn toàn xa và lạ? Mẹ bảo tôi mù quàng và vì tôi cãi lời bà, bà sẽ chống mắt lên xem tôi hạnh phúc được bao lâu?
Những lời răn đó khiến tôi bị hoang mang, sắp cưới mà đêm nào cũng khóc, lo lắng sợ hãi liệu tôi có thực sự sai lầm, rồi đời tôi có bi kịch như mẹ tôi? Tôi đánh đổi những gì tôi có ở thành phố này để theo chồng, nhưng nếu nhỡ tôi chọn sai, phải mất bao lâu nữa để tìm lại những thứ mà tôi đã vất bỏ? Rồi những tổn thương, rồi tuổi xuân qua đi. Chọn sai một bước sẽ lãng phí mất nửa đời người.
Đã đôi lần tôi soạn tin nhắn cho chồng để hoãn cưới nhưng không kìm được nước mắt và nỗi sợ mất anh. Chồng sắp cưới không biết tâm trạng này. Anh càng không hay biết đám cưới của chúng tôi có nguy cơ bị hủy. Tin nhắn đã được soạn sẵn, nhưng vẫn cứ lưu đó, chực chờ lúc nào cũng có thể gửi.
Càng cận kề ngày cưới, tôi càng bấn loạn quẫn trí. Chồng sắp cưới thì vô tư, lúc nào cũng vui, lúc nào cũng tất bật chuẩn bị quên cả để ý đến cảm xúc của vợ. Mẹ tôi nhìn ra nên bà bảo: “Đấy, chưa cưới mà nó đã vô tình như thế, bản chất của đàn ông con không thể thay đổi. Chỉ mới yêu 2 năm, con có chắc chắn là mình hiểu con người nó không?”
Tôi chợt nhận ra không cần lo lắng và hoài nghi quá nhiều về thứ hạnh phúc vĩnh cửu, chỉ cần hạnh phúc trọn vẹn ở giây phút hiện tại. (Ảnh minh họa)
Tôi bị mẹ làm cho lung lay, chỉ 3 ngày nữa kết hôn, tôi bắt đầu nghi ngờ cả tình yêu của mình.
Thế mà giây phút đứng giữa hai họ làm lễ ở nhà chồng, anh đã giúp tôi đập tan mọi hồ nghi và sợ hãi. Đáng lý ra chỉ có người lớn hai bên gia đình được phát biểu. Nhưng anh đã xin mọi người đôi phút để nói lời cảm ơn bố mẹ tôi đã cho phép chúng tôi cưới nhau.
Và rồi anh dịu dàng quay sang cầm tay tôi đến trước mặt mẹ anh và nói: “Mẹ à! Con xin giới thiệu với mẹ, đây là con dâu mới của mẹ cũng là vợ của con. Một mình cô ấy vượt mấy trăm cây số đến ở với gia đình mình, con xin mẹ hãy đối xử tốt với vợ con nhé!”.
Không chỉ tôi mà mọi người đều bất ngờ. Không chỉ tôi nức nở hạnh phúc, hầu như ai nấy cũng đều xúc động vì câu nói giản đơn và chân thành đó của anh.
Mẹ tôi nước mắt rưng rưng, tôi biết từ giây phút đó bà đã tin tưởng anh và tin vào sự lựa chọn của tôi.
Tôi chợt nhận ra không cần lo lắng và hoài nghi quá nhiều về thứ hạnh phúc vĩnh cửu, chỉ cần hạnh phúc trọn vẹn ở giây phút hiện tại.
Tôi đã là một cô dâu hạnh phúc nhất, phải không mọi người?
Tất tần tất những điều bạn muốn biết về lần đầu tiên làm "chuyện ấy"
Trước khi lần đầu làm "chuyện ấy" chắc chắn bạn có rất nhiều câu hỏi: Không biết nó sẽ diễn ra như thế nào, Bao giờ điều đó xảy ra, Không biết có đau không, Cảm giác ấy như thế nào... Và những điều dưới đây sẽ cho bạn những kiến thức tuyệt vời.
Chữ trinh tiết làm cho người ta cảm thấy hồi hộp với "chuyện ấy" đến phát sốt lên. Nhưng chỉ cần đọc những điều dưới đây bạn sẽ yên tâm hơn đấy.
Ảnh minh họa
1. Hãy nói với bạn trai rằng bạn chưa đồng ý để làm chuyện đó, nếu bạn chưa muốn. Chẳng có cách nào khác là nói ra những điều bạn nghĩ cả.
2. Bạn có thể không chảy máu. Đừng lo lắng bởi không phải ai cũng có màng trinh còn nguyên vẹn. Và không chảy máu không có nghĩa là bạn đã mất trinh trước đó nếu thực sự bạn chưa từng làm chuyện ấy.
3. Nếu bạn có chảy máu. Không sao cả, đó là chuyện bình thường.
4. Không nên hưởng ứng thái quá trong lần đầu tiên, hãy thưởng thức và thư giãn.
5. Đừng cảm thấy thất bại nếu lần đầu tiên thất bại khi bạn và anh ấy có thể không đủ như bạn nghĩ. Hãy ôm nhau và thư giãn cũng như thưởng thức điều ngọt ngào từ nụ hôn chẳng hạn.
Ảnh minh họa
6. Bạn sẽ không an toàn nếu không sử dụng biện pháp tránh thai hay có thể bảo vệ khỏi những bệnh qua đường tình dục nếu không sử dụng bao cao su.
7. Hãy tăng cường những hành động âu yếm, màn dạo đầu tốt nhất có thể để "chuyện ấy" được thuận lợi.
8. Hãy cởi mở và đừng mong đợi quá nhiều ở lần đầu tiên. Sex thường được cải thiện khi bạn có kinh nghiệm.
9. Đừng nóng vội, hãy dạo đầu thật trơn tru để đủ hưng phấn hoặc có thể sử dụng một lọ gel bôi trơn nếu cần thiết.
10. Anh ấy có thể không làm tốt lần đầu, có thể anh ấy đang căng thẳng như bạn. Đừng vội đánh giá về chất lượng yêu của anh ấy ngay lần đầu.
11. Đừng mong đợi lên đỉnh ngay đầu tiên. Bởi nó có thể khiến bạn căng thẳng và chẳng chịu tới đâu.
12. Đừng giả vờ sung sướng nếu bạn không thấy điều đó. Chân thật là quan trọng và nó có thể sẽ giúp bạn được cải thiện sau lần đầu tiên.
13. Thực hành sẽ làm cho cuộc yêu tốt lên. Lý thuyết chỉ màu xám, còn cây đời mãi xanh tươi là thế.
14. Nếu bạn cảm thấy ngượng ngùng, đó là chuyện bình thường. Nhưng sẽ là tốt hơn nếu bạn không cảm thấy căng thẳng, hãy coi như đó đơn giản chỉ là nụ hôn đầu.
15. Hãy chỉ làm "chuyện ấy" lần đầu tiên khi bạn... muốn. Đó là điều quan trọng nhất để thưởng thức nó. Bạn biết đấy sex quan trọng nhưng không phải là bạn có thể nhắm mắt để thực hiện.
Chạy “mất dép” sau một lần về ra mắt nhà bạn trai
Nhớ tới câu nói của mẹ chàng lúc chia tay: “Cháu năng về chơi nhé! Bác rất thích cháu!”, mà nàng toát mồ hôi hột…
Yêu nhau cũng ngót 1 năm, công việc đã khá ổn định, nàng với chàng bàn chuyện về nhà nhau ra mắt, từ đó chính thức đi lại, là bước đệm cho việc một thời gian nữa tính chuyện cưới xin.
Nhân ngày cuối tuần được nghỉ, nàng tay xách nách mang, nào là hành lí, nào là quà cáp cho người già trẻ nhỏ trong nhà chàng, về nhà chàng ra mắt. Đi trên con đường làng dẫn vào nhà chàng, nàng thấy hồi hộp lắm, bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi tự lúc nào.
Ảnh minh họa
Vào tới nhà, bố mẹ, ông bà và 2 em một trai một gái của chàng đã đợi 2 người sẵn tự lúc nào. Nàng căng thẳng. Vẫn biết ấn tượng ban đầu rất quan trọng, vì thế nàng liền nặn ra nụ cười hiền lành, dễ mến nhất có thể, vừa quệt mồ hôi vừa cất giọng nhẹ nhàng chào cả nhà. Sau một lúc hỏi han gia cảnh, thành viên trong nhà, công việc, học vấn… nọ kia, chả khác gì tra sơ yếu lí lịch của nàng, mẹ nàng mới “à” lên một tiếng: “Thôi đấy, gần trưa rồi. Thằng T. (tên chàng) đưa bạn ra chợ mua thức ăn rồi về làm cơm, nhà hết cái ăn rồi!”.
Nàng cười gượng. Vừa về đã được mẹ chàng giao cho nhiệm vụ rồi, xem ra là để thử thách nàng đây. Chàng thả nàng ở cổng chợ, dặn dò: “Em vào mua đi, chọn đồ tươi ngon vào, anh đợi ngoài này” - rồi nhác thấy vẻ không tình nguyện của nàng, mới nhấn mạnh thêm: “Đàn ông con trai ai lại vào chợ! Thôi nhanh lên còn về không muộn!”. Thế là nàng lủi thủi vào chợ, tốn cũng kha khá tiền, vì chả nhẽ bữa cơm đầu tiên với nhà chàng lại đạm bạc quá.
Về nhà, mẹ nàng ùa ra cười hỏi han: “Ôi, sao cháu mua nhiều đồ thế!”, rồi dắt tay nàng vào bếp chỉ cho nàng biết vị trí mắm muối các kiểu, xong đi ra. Tuyệt nhiên chả hỏi giá cả để đưa nàng tiền đồ, hoặc ở lại nấu nướng cùng nàng. Chàng cũng biệt tăm biệt tích. Nàng một mình chiến đấu với mâm cơm khá nhiều món. Thi thoảng lại nghe thấy tiếng cười đùa từ trên nhà vẳng xuống. Quệt vệt mỡ nóng vừa bắn lên tay, nàng xuýt xoa, trong lòng ngổn ngang trăm tư vị.
Xong xuôi, nàng tận tình bê mâm cơm lên, mọi người chỉ việc ngồi vào cầm đũa. Vừa ăn vừa nghe mọi người lần lượt nhận xét đánh giá các món mình nấu mà nàng nghẹn họng, cố mãi mới nhai hết bát cơm vơi. Nàng thấy tài nội trợ của mình cũng chẳng đến nỗi nào, ở nhà bố mẹ còn toàn khen nàng nấu ngon, thế mà ở nhà chàng, chẳng món gì khiến bố mẹ và các em chàng hài lòng cả.
Mãi mới kết thúc bữa cơm dài lê thê, nàng lại một mình bê mâm bát đi rửa, lau dọn bếp. Nhà chàng, bao gồm cả chàng vẫn ung dung thưởng chè ở trên phòng khách. Tao nhã ghê! Tủi thân gần chết nhưng khi lên nhà, nàng vẫn cười vui vẻ như không có chuyện gì. Nàng vừa yên vị, mẹ chàng nhìn nàng rồi thủ thỉ tâm tình: “Cháu thấy cuộc sống ở đây thế nào, liệu có quen được không?”. Nàng vội đáp: “Cháu rất thích không khí ở đây ạ!”, trong lòng mừng thầm, có vẻ mẹ chàng cũng quan tâm đến cảm xúc của nàng đây.
Nhưng nàng đâu ngờ, đó chỉ là câu hỏi mào đâu cho có lệ, để mẹ chàng tiếp theo dặn dò nàng điều quan trọng hơn mà thôi: “Ừ, cháu thích là tốt. Sau này 2 đứa lấy nhau, thì cháu chính là người ở đây rồi. Nhà bác cũng như những nhà khác thôi, ai cũng mong kén được một cô con dâu đảm đang, vẹn toàn. Con dâu có công việc của nó, kiếm ra tiền nuôi sống nó với gia đình nhỏ của nó để bác khỏi bận lòng, rồi đảm đang việc nhà việc cửa cho mình, cùng con trai hiếu kính mình, xây cho mình cái nhà cái cửa cho đàng hoàng, phụng dưỡng mình tuổi già là được”.
Dừng lại một chút, nhấm ngụm nước chè cho thông cổ họng, mẹ chàng tiếp lời: “Đã về đây ở thì cháu cứ coi đây là nhà mình, coi việc nhà chồng như việc nhà mình, đừng nề hà gì. Nhà bên ngoại gọi là đá đưa thôi, chứ có còn hộ khẩu ở đấy nữa đâu mà. Thằng T. lại là con cả, nó phải có trách nhiệm với các em nó, các em nó thiếu thốn đồng nghĩa với việc nó chưa làm tròn đạo làm anh. Cháu là vợ nó, chung lưng đấu cật với chồng là phải đạo. Cháu nói nghe có phải không? Các bác thực sự cũng chỉ mong ước nhỏ nhoi như thế thôi”.
Giọng mẹ chàng nhẹ nhàng êm ái, nhưng khi vào tai nàng thì cứ như sấm nổ bên tai. Nhìn sang, anh chàng bạn trai cũng đang lim dim gật gù, ra chiều tâm đắc lắm. Nàng hoảng hốt đến nỗi quên cả mở miệng nói. Mẹ chàng phải giục mấy câu nàng mới hoàn hồn, vội vàng gật đầu liên tục. Bác ấy liền nở nụ cười hài lòng.
Chiều, nàng viện cớ công ty có việc vô cùng gấp, đề nghị lên thành phố trước, chứ theo kế hoạch là sẽ ngủ lại nhà chàng 1 đêm, hôm sau mới về. Bước chân ra khỏi cửa nhà chàng, nàng chẳng dám ngoảnh đầu lại. Nhớ tới câu nói của mẹ chàng lúc chia tay: “Cháu năng về chơi nhé! Bác rất thích cháu!”, mà nàng toát mồ hôi hột. Bác ấy thích nàng nhưng nàng thì thực sự không thể thích nổi bác ấy đâu. Nàng xách dép chạy cho nhanh còn không kịp ấy chứ!
Vì tin tưởng, tôi đã “dâng” chồng cho người khác một cách dễ dàng và ngu xuẩn
Họ xem tôi như một con ngốc, dùng lý lẽ, ngọt nhạt để thuyết phục nhưng lòng tôi đã hiểu tình huống của mình là “phim giả tình thật”.
Chị là hàng xóm của tôi, hơn tôi một tuổi, từ nhỏ đã thân thiết như chị em ruột. Bố mẹ chị đi xuất khẩu lao động ở Nga, họ hàng người quen thì chẳng nhờ được ai, nên gửi chị sang nhà tôi, nhờ bố mẹ tôi chăm sóc hộ.
Chị em tôi lớn lên, đi đâu cũng có nhau. Bố mẹ tôi cũng chẳng phân biệt gì con hay cháu hàng xóm, chăm sóc chị như tôi vậy. Nhưng khi học xong cấp 3, chị không thi đại học mà chọn sang bên Nga định cư cùng bố mẹ.
Chị đã ra nước ngoài, còn tôi học đại học trong nước, chị em tôi vẫn thân thiết, gần như ngày nào cũng lên mạng nói chuyện cùng nhau. Chúng tôi vẫn như thuở bé, chia sẻ cùng nhau mọi chuyện từ học hành, bạn bè rồi cả chuyện tình yêu.
Sau khi chị sang nước ngoài, vì muốn có khẩu để ổn định làm ăn (hai bác vẫn là nhập cư trái phép) nên đã kết hôn cùng một người bản xứ, là bạn làm ăn của bố mẹ. Đó là một người hơn chị rất nhiều tuổi, từng có một đời vợ. Tôi nghe vậy thì phản đối và khuyên rất nhiều, nhưng chị vẫn làm theo ý mình.
Còn tôi, đến năm 4 đại học, thì yêu một người bạn học cùng cấp 3 của tôi và chị cũng biết. Chị rất ủng hộ mối quan hệ của tôi còn hết lời khen ngợi người yêu tôi nữa, nào là học giỏi, nào là hiền lành tử tế. Tôi thấy vậy cũng yên lòng.
Chị là hàng xóm của tôi, hơn tôi một tuổi,
từ nhỏ đã thân thiết như chị em ruột. (Ảnh minh họa)
Trong suốt thời gian yêu nhau, chị luôn là “thuyết khách” gọi điện hòa giải mỗi khi chúng tôi hiểu nhầm hay giận dữ nhau. Tốt nghiệp đại học, chúng tôi quay về quê làm việc, được một thời gian thì tổ chức lễ cưới. Còn chị, kết hôn được 5 năm thì người đàn ông đó mất vì tai nạn, chị trở thành góa phụ khi mới 24 tuổi, nhưng lại được hưởng một gia tài rất lớn.
Về phần vợ chồng tôi, công việc không ổn định, lại chẳng xin được vào nhà nước nên thu nhập bấp bênh. Chồng tôi làm kế toán ở công ty tư nhân, còn tôi làm kế toán cho một trường tư thục lương ba cọc ba đồng, chỉ gọi là đủ sống chứ chẳng mơ đến việc dư giả, giàu có gì. 2 năm sau cưới, chúng tôi có con trai đầu lòng.
Rồi chồng tôi cũng thất nghiệp do công ty phá sản, khi chúng tôi loay hoay tìm cách sống thì chị nói đưa anh sang bên ấy làm. Lúc đầu vợ chồng tôi không đồng ý, nhưng sau nghe chị và mọi người phân tích thì cũng gật đầu.
Chồng tôi sang đó làm công nhân ở xưởng do chị làm chủ, tiền lương gửi về đều đặn. Chỉ 1 năm anh đi, cuộc sống gia đình tôi khác hẳn, mẹ con tôi sinh hoạt tốt hơn, còn có tiền xây nhà, gửi tiết kiệm.
Hết 1 năm, chồng tôi và chị trở về thăm gia đình. Tôi vui mừng khi được đón cả hai người yêu thương sau bao ngày mong nhớ. Anh kể về những khó khăn khi sống ở nước ngoài khiến tôi rớt nước mắt thương chồng, và khuyên anh thôi không đi nữa. Nhưng anh an ủi rằng, còn trẻ vất vả một chút nhưng có tương lai cho gia đình. Thêm vào đó là lời động viên của chị.
Xa chồng lâu tôi cũng nhớ anh. Tôi không muốn anh đi nữa. Sau rồi chị bày cho vợ chồng tôi cách để anh nhập tịch hợp pháp và đưa được tôi sang bên đó làm ăn. Cách ấy hơi lạ nhưng là một phương pháp hoàn hảo.
Chị bảo vợ chồng tôi ly hôn trên giấy tờ, rồi anh sang bên kia, giả kết hôn với chị để nhập tịch. Nhập tịch thành công thì đón tôi sang, một thời gian sau anh và chị sẽ ly hôn để tái hôn với tôi.
Nghe rất lòng vòng nhưng tất cả chỉ giải quyết bằng một tờ giấy là xong. Ban đầu tôi kiên quyết phản đối, nhưng sau nghe chồng phân tích, hứa hẹn tôi lại mủi lòng. Hơn nữa, tôi yêu và tin chồng, lại thân với chị nên đã làm theo kế hoạch. Anh nhập cư trôi chảy, nói tôi đợi ngày anh đón sang để “tái hôn”.
Tôi vẫn tin tưởng hai người ấy, anh nói giờ làm thủ kho, kế toán cho chị. Ban đầu nói, sau 3 tháng kết hôn họ sẽ ly hôn ngay và đón tôi sang, nhưng đã quá thời gian ấy, tôi giục hỏi thì anh và chị đều nói thủ tục rắc rối, vẫn nói tôi đợi một thời gian.
Tôi bỗng dưng trở thành một đời chồng và mất chồng
bởi người chị mà tôi coi như chị ruột. (Ảnh minh họa)
Nhưng dần rà, những cuộc điện thoại của tôi luôn bị chị từ chối bằng lý do bận công việc hoặc không nghe máy. Lòng tôi bắt đầu thấy nghi ngờ, lo lắng. Hai người họ cứ lảng tránh tôi, đưa ra trăm nghìn lý do để tôi tin thủ tục chưa làm được. Họ xem tôi như một con ngốc, dùng lý lẽ, ngọt nhạt để thuyết phục nhưng lòng tôi đã hiểu tình huống của mình là “phim giả tình thật”.
Tôi ê chề, thất vọng khi ngày ngày bị họ từ chối nói chuyện, bị viện lý do này khác và bị họ qua mặt dễ dàng.
Đã gần 1 năm, chồng tôi và chị chẳng về Việt Nam, hàng tháng vẫn gửi tiền cho mẹ con tôi nhưng không còn nhiều như trước và hơn hết, chẳng có việc ly hôn tái hôn nào diễn ra như dự định. Tôi còn nghe nói, họ đã sống cùng nhau và chị đang mang thai.
Tôi thấy mệt mỏi, tuyệt vọng vô cùng. Tôi bỗng dưng trở thành một đời chồng và mất chồng bởi người chị mà tôi coi như chị ruột. Không lời nào có thể nói hết những chua xót, cay đắng mà tôi đã nếm trải. Có trong mơ tôi cũng không nghĩ chồng và chị lại lừa tôi một cách ngoạn mục như vậy.
Tôi từng có ý định mua vé máy bay sang bên đó tìm họ. Nhưng tìm được rồi thì nói gì? Chẳng lẽ lại hỏi sao hai người lừa dối tôi? Mà lạ đường lạ cái, chắc gì tôi đã tìm được họ. Xin mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng này.
Bất ngờ, chồng lôi tôi ra sân rồi dùng kéo định cắt sạch tóc tôi
Mọi người xung quanh phải chạy vào can thiệp tôi mới thoát ra được. Nhưng từ hôm đó đến nay tôi sợ hãi phải về nhà mẹ đẻ ở.
Tôi và anh quen rồi yêu nhau thời hai đứa đang còn là sinh viên năm cuối. Chúng tôi yêu nhau chân thành và say đắm vì với cả hai đều là mối tình đầu. Sau khi ra trường và mất gần hai năm để ổn định công việc, trải qua nhiều thử thách cuối cùng chúng tôi cũng kết hôn.
Cuộc sống sau hôn nhân của hai vợ chồng khá yên ấm và hạnh phúc. Chồng tôi là nhân viên kinh doanh của một công ty may mặc, còn tôi làm kế toán. Lương của hai người không cao nhưng đảm bảo tốt cho cuộc sống của hai vợ chồng.
Sau hơn hai năm lấy nhau, tôi sinh bé trai đầu lòng. Cứ ngỡ niềm vui sẽ được tăng thêm nhưng từ đây cuộc sống của gia đình bắt đầu xáo trộn. Trong thời gian tôi hậu sản, anh cùng bạn bè thành lập công ty riêng. Mặc dù khi ấy tôi khuyên và ngăn cản anh nhiều lần. Nhưng anh vẫn không lay chuyển, anh nói cần phải có gan thì mới làm giàu được.
Thời gian ấy mặc dù vợ sinh con nhỏ nhưng anh đi suốt từ sáng đến tối. Thấy anh vất vả làm giàu như vậy tôi cũng xắn tay chăm lo cho anh từng ly từng tý. Mấy tháng đầu công ty làm ăn có vẻ thuận lợi nhưng tình hình càng xấu dần. Các hợp đồng đều không thực hiện được trong khi tiền đặt cọc thì đã tiêu hết, nợ nần chồng chất, lãi mẹ sinh lãi con. Công ty đứng trên bờ vực phá sản. Nhiều lần công nhân làm việc cho công ty anh đến tận nhà đòi tiền lương.
Lúc nào anh cũng lè nhè vì men, anh nói tôi mỉa mai, coi thường anh. (Ảnh minh họa)
Không đành lòng nhìn anh làm giàu thất bại, tôi cố chạy vạy khắp nơi, bán hết nữ trang, mượn tiền của bố mẹ anh em để anh vực dậy công ty. Nhưng mọi việc vẫn không có chút tiến triển, nợ chất thêm như núi. Thất bại hết lần này đến lần khác anh đâm ra chán nản. Tôi kêu anh bỏ hết mọi thứ rồi đi làm công ăn lương như trước đây. Nhưng anh một mực không chịu, buồn phiền thất vọng rồi không có việc làm.
Thấy chồng suy sụp rồi đắm chìm trong rượu chè cờ bạc, tôi khuyên răn hết lời. Thậm chí tôi còn nhờ bố mẹ hai bên động viên giúp. Nhưng anh bỏ ngoài tai mọi lời nói. Anh lúc nào cũng đổ lỗi sự thất bại của anh là do thời thế, do số phận.
Những ngày tháng ấy, bữa cơm nào của tôi cũng chan đầy nước mắt. Vì lúc nào anh cũng lè nhè vì men, anh nói tôi mỉa mai, coi thường anh. Kiếm được vài đồng rồi về xem chồng chẳng ra gì. Tôi nín nhịn cho qua mọi chuyện. Nhưng buồn chán hơn là anh nợ nần khắp các quán xá, ngày nào chủ nợ cũng đến đòi tiền, đã vậy họ còn lấy hết những thứ có giá trị trong nhà.
Mọi việc đổ dồn lên đầu tôi suốt cả năm trời, tôi quá mệt mỏi và chán nản với cuộc sống hiện tại. Cách đây mấy tháng, vì thiếu tiền chơi bời nên anh bán luôn chiếc nhất cưới trên tay. Tối hôm đó tôi khóc đến sưng cả mắt. Anh làm tôi thất vọng vô cùng, chàng trai thông minh nhanh nhẹn ngày nào giờ thay bằng một người đàn ông lôi thôi, nhếch nhác, nồng nặc mùi bia rượu. Tôi nói với anh mình không thể chịu đựng thêm khi sống với anh nữa. Tôi sẽ mang con ra sống riêng, cuộc đời của anh, anh muốn làm gì thì tùy ý.
Hai mẹ con tôi thuê căn phòng nhỏ để ở. Vậy mà tối nào khi tôi đi làm về anh cũng đến đứng trước cổng. Anh gào kêu tên tôi và mắng nhiếc tôi hết lời bằng câu tục tĩu nhất. Anh nói tôi là thứ đàn bà hư hỏng mê trai bỏ chồng ra ngoài sống riêng. Thứ đàn bà không biết xấu hổ, anh sẽ bắt tại trận xem tôi có chối cãi được không. Những lúc ấy tôi chỉ biết đóng chặt cửa, mặc anh gào thét chán chê thì thôi.
Nào ngờ, anh lôi tôi ra sân, đã vậy anh còn dùng kéo để cắt tóc tôi. (Ảnh minh họa)
Cách đây mấy ngày, khi tôi đang tắm cho con thì anh vào nhà. Anh hỏi gì đó nhưng vì tôi quá mệt mỏi nên chẳng để ý. Anh bắt đầu tìm cớ gây sự, anh nói sao tôi dám xem thường anh, anh nói chuyện sao im lặng. Anh bắt đầu hỏi những câu điên khùng, khi chiều tôi đi với thằng nào, mấy tháng ra sống riêng ngủ chung với thằng khác có sướng hơn với chồng không?
Tôi kêu anh im lặng và về đi, đừng nói gì hết, đừng can thiệp vào cuộc sống của nhau nữa. Bao giờ anh đồng ý là chúng ta ly hôn. Nào ngờ, anh lôi tôi ra sân, đã vậy anh còn dùng kéo để cắt tóc tôi. Mọi người xung quanh phải chạy vào can thiệp tôi mới thoát ra được. Nhưng từ hôm đó đến nay, tôi sợ hãi phải về nhà mẹ đẻ ở.
Tôi muốn anh lấy lại ý chí, lấy lại niềm tin nên cố tình rời xa anh, để anh sợ mất vợ con mà làm lại cuộc đời. Nhưng có lẽ tôi đã sai lầm, khi chính bản thân anh không muốn đứng dậy sau vấp ngã. Thật lòng bây giờ tôi chẳng còn chút hi vọng gì về anh nữa. Tôi muốn ly hôn để dứt khoát với anh cho xong.
Khi tôi nói ý định của mình, bố mẹ anh xin tôi hãy cho anh thêm cơ hội. Dù thương họ, nhưng tôi thật sự chẳng còn chút sức lực nào để đi cùng anh nữa. Anh có chịu bám vào những cơ hội tôi dành cho anh đâu. Ly hôn lúc này, nhiều người sẽ cho rằng tôi là người bội bạc, tham sang phụ khó. Nhưng tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa để tiếp tục chịu đựng.






















